140km, 2 lần dắt bộ đường đèo, 3 lần hỏng xe, 7  tiếng mới tới nơi chính là kỉ niệm về hành trình đi từ Hà Nội tới bản Lác (Mai Châu- Hòa Bình) của tôi và “xế”. 

Một ngày giữa tháng 9 năm 2014, tôi và “xế” đã có một chuyến phượt nhỏ lên Mai Châu rất “nhớ đời” mà có lẽ dù đi hết những hành trình sau này tôi cũng không bao giờ quên được.

Chiều Bản Lác vẫy gọi

mai-chau-ngay-ay

Chúng tôi nhận được một lời mời tới dự sinh nhật của Minsk Mai Châu vào một ngày giữa tháng 9. Hành trang mang theo mà tôi và xế chuẩn bị đó là một “Con” Minsk rách của xế, một túi đồ phụ tùng sửa xe và chỉ vỏn vẹn 2 bộ quần áo.

8h sáng tại Hà Nội tôi và xế đã chuẩn bị đi in cờ lưu niệm để gửi tặng những người bạn Mai Châu của mình, 11h chúng tôi xuất phát từ Hà Nội lên Mai Châu cùng nhóm Minsk Hà Nội bắt đầu từ bến Yên Nghĩa, lên Xuân Mai sau đó di chuyển thẳng lên thành phố Hòa Bình, 13h sau khi dừng chân ăn cơm trưa tại thành phố Hòa Bình thì chúng tôi bị hỏng xe, chúng tôi bị bỏ rơi lại phía sau và nhập đoàn với Minsk Bắc Giang.

Tôi và xế tiếp tục di chuyển cùng Minsk Bắc Giang được hơn 30km nữa thì xe bị hỏng cả tôi và xế phải dắt bộ 1 quảng vì không có đủ phụ tùng để thay thế và chúng tôi bị bỏ lại phía sau. Khi di chuyển đến đèo Thung Khe thì chiếc Minsk lại nũng nịu hỏng thêm một lần nữa làm chúng tôi phải dắt bộ 1 quảng và tiếp tục chữa bệnh cho nó.

Đèo Thung Khe là một con đèo mà rất nhiều phượt thủ mơ ước chinh phục được 1 lần trong đời, chúng tôi dừng chân bên đèo thưởng thức cơm lam, nước ngô và ngắm nhìn Mai Châu trong làn sương mờ ảo. Tới 6h tối anh em Mai Châu ra đón chúng tôi về nghỉ chân tại nhà sàn của anh Duẫn tại bản Lác.

Chiều Mai Châu, sương khói ngút ngàn hòa quyện cùng với khói bếp tạo nên một vị cay xè của khói, vị thơm của mùi nương rẫy cùng với những hương thơm tỏa ra từ nóc nhà sàn càng làm Mai Châu thêm phần hoang sơ nhưng cuốn hút.

Ấm áp tình người Mai Châu

Mai-chau

 

Chúng tôi được những người bạn Mai Châu đón tiếp rất nhiệt tình, bữa tiệc sinh nhật vang lên với bài hát chúc mừng sinh nhật và những màn biểu diễn Minsk của anh em khắp mọi miền. Chúng tôi được thưởng thức những món ăn vô cùng dân giã, là đặc sản của Mai Châu như cơm lam, thịt lợn mán, nếp cẩm,….

Buổi tối chúng tôi nghỉ lại tại nhà sàn của anh Duẫn, nam một nhà, nữ một nhà riêng. Đêm Mai Châu, cái lạnh đã dần len lỏi vào bàn chân, lên bắp chân sau đó lan dần khắp cơ thể, mấy chị em chúng tôi đang co ro trong  cái lạnh thì anh Duẫn chủ nhà đã mang thêm chăn cho chúng tôi. Dù chỉ là một cử chỉ đơn giản vậy nhưng chúng tôi cảm nhận được nét tính cách đôn hậu và rất thân thiện của anh Duẫn nói riêng cũng như người dân Mai Châu nói riêng.

Sáng sớm khi những tia nắng đầu tiên mới len lỏi qua cánh cửa sổ nhà sàn để báo thức mọi người dậy thì cùng lúc đó anh Duẫn đã chuẩn bị những ống cơm lam nóng hổi  cho mọi người ăn sáng và gói về làm quà. Chúng tôi di chuyển tới những ngôi nhà kế bên, ghé thăm làng dệt thổ cẩm và chọn cho mình những món hàng ưng ý, tôi chọn lấy 1 chiếc khăn thổ cẩm màu đỏ và chọn cho xế một chiếc vòng tay.

mai-chau-2

9h sáng, khi những người bạn Minsk đã di chuyển về xuối hết thì tôi và xế mới bắt đầu về, cả hai chúng tôi ngoái đầu chào tạm biệt anh Duẫn và tạm biệt Mai Châu, chúng tôi tiếp tục hành trình về với thủ đô ồn ào hoa lệ. Dọc đường chúng tôi tiếp tục thả dốc và dừng chân ghé lại đèo Thung Khe ăn ngô luộc và mua lấy 1 nhánh lan rừng về với thủ đô.

Hành trình tới Mai Châu của chúng tôi chỉ gói gọn trong 1 ngày những ở nơi đó là biết bao kỉ niệm và hết cuộc đời này tôi cũng không bao giờ quên, cảm ơn “xế” vì đã gói vào mắt tôi những cung đường bất tận.

The following two tabs change content below.

Phan Dương

Xin chào các bạn, mình là Dương Hun, mình rất đam mê dịch chuyển và yêu thích du lịch bụi. Đây là trang web do mình lập ra nhằm chia sẻ những thông tin về du lịch bụi, hy vọng nó sẽ giúp ích được nhiều cho các bạn. Nhớ ủng hộ bài viết của mình nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here