Đầu tháng 10 năm 2014, tôi quyết định từ bỏ một công việc đang nằm trong phạm vi an toàn ở Tp. Vinh để quyết định đi đến lập nghiệp ở một miền đất mới, đó chính là thủ đô Hà Nội ồn ào, hoa lệ. Chuyện sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như tôi không vượt gần 400km trên một con xe “chở lợn” rách nát và cồng kềnh.

Đó là vào một ngày thu, khi những tia nắng không còn gay gắt mà nhường chổ cho những cơn  gió nhẹ thoảng đưa và những vạt mây lưng chừng trôi. Ngày hôm đó tôi đã có một quyết định trong chớp mắt đó chính là từ bỏ công việc đang yên ổn của mình để ra Hà Nội lập nghiệp, và nông nổi, điên rồ hơn nữa đó chính là tôi di chuyển bằng xe  máy (tất nhiên là tôi có “xế”) mà không phải là ô tô hay máy bay.

Người “xế” mà tôi muốn nhắc tới trong hành trình này đó chính là bạn của một người bác, một nghệ sĩ mà tôi từng tham gia tình nguyện cùng(  đó  là nghệ sĩ Quang Đạt- người đi xe máy Vespa khắp đất nước Việt Nam để làm từ thiện trong nhiều năm liền), anh tên là Phong, một chàng trai gốc Hà Nội.

di-du-lich-xe-may

Sau khi viết đơn xin nghỉ việc tại cơ quan tôi nhanh chóng về phòng trọ, thu xếp đồ đạc và chuẩn bị cho chuyến đi đầy thú vị mà tôi tưởng tượng ra. (Trước đó tôi đã về xin phép và chào gia đình- mặc dù bố mẹ tôi không mấy hài lòng cho con gái nghỉ việc). Hành trang mà hai anh em tôi mang theo đó chính là 2 chiếc balo nhỏ đựng quần áo và 2 chiếc túi đôi nặng cồng kềnh toàn là phụ tùng để sửa xe (Sau này tôi mới biết Minsk rất hay hỏng hóc dọc đường và hầu như những tiệm sửa xe thông thường không thể nào có thể sửa được vì vậy những người đi Minsk thường mang theo rất nhiều phụ tùng để sửa xe).

7h sáng chúng tôi bắt đầu rời thành phố Vinh, di chuyển theo quốc lộ 1A hướng ra phía Bắc để tới được miền đất hứa mà tôi hằng mơ ước. Trời Vinh một ngày thu thời tiết rất nhẹ dịu, những tia nắng cùng với làn sương nhẹ tiễn chân anh em chúng tôi ra đến tận Quán Hành. Từ thành phố Vinh chúng tôi di chuyển ra ngã ba Yên Lý (khoảng 50km) thì tiếp tục di chuyển lên thị xã Thái Hòa theo hướng Tây Bắc. Dọc theo quốc lộ 48, xung quanh là những cánh đồng lúa xanh mướt, phía trước mặt chúng tôi hiện ra những dãy núi trùng trùng điệp điệp, tiếng Minsk lại nổ pằng pằng giúp chúng tôi tới gần hơn với đường mòn Hồ Chí Minh.

du-lich-phuot-bang-minsk

8h30 chúng tôi bắt đầu di chuyển tới đường mòn Hồ Chí Minh và tiếp tục hướng theo hướng phía Bắc để tới Hà Nội. Phong cảnh hai bên tuyến đường Hồ Chí Minh tựa hồ như những thảo nguyên xanh mênh mông làm tôi có cảm giác xốn xao đến lạ thường. Đặc biệt là đoạn đi qua Nghĩa Đàn, những cánh đồng hoa hướng dương vừa được trồng trải dài một màu xanh mướt, trời trong như vắt, những đám mây lùi dần sau những ngọn núi làm bầu trời thêm rộng và xa hơn (Tiếc là thời điểm mình đi thì cánh đồng hoa chưa chín nếu không sẽ được mãn nhãn với cánh đồng hoa mặt trời nơi đây).

Vì không vội vàng nên cả tôi và anh Phong đều đi rất thong thả, có những đoạn đường có những khúc cua nhẹ nhưng tay lái của anh Phong cũng rất điêu luyện, chúng tôi vừa đi vừa ngắm nhìn phong cảnh xung quanh. Ấn tượng nhất trong tôi chính là đoạn đi qua một vách núi có những cánh hoa trắng muốt nở hoa trên những vách đá, dường như sự sống của những bông hoa là vô hạn.

du-lich-xe-may

Đến 11h30 chúng tôi dừng ăn cơm tại Thanh Hóa (nhân một cơn mưa bất chợt trên đường). Bà chủ quán khi thấy hai anh em với bộ dạng dị hợm biết ngay là chạy xe đường dài, liền nhanh chóng mời nước hai anh em và mời chúng tôi một đĩa nem- đặc sản của Thanh Hóa. Chúng tôi ăn thêm 2 tô phở, 2 lon cô ca (Một thói quen về sau của tôi và “xế” của mình) thì mưa cũng dần tạnh và chúng tôi tiếp tục liên đường.

12h kém 10, chúng tôi bắt đầu di chuyển, dường như tôi không hề thấy sự mệt mỏi của “xế” trong đôi mắt cũng như tâm hồn anh. Tiếng Minsk nổi pằng pằng, chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chỉ không xa nữa là tôi được đến với mảnh đất mình mơ ước.

Nếu những ai đã từng đi qua đoạn đường Hồ Chí Minh thì chắc hẳn đều có những cảm giác giống như tôi và hơn thế nữa, đoạn đường không có nhiều xe, những cung đường thẳng tắp như đi thẳng tới chân trời, xung quanh đường là những bãi ngô, bãi mía của người dân với nhiều gam màu khác nhau tạo nên một mảng ghép rất hài hòa và xúc cảm.  Đặc biệt khi đi qua đoạn Ninh Bình ráp gianh Hòa Bình và Thanh Hoá những ngọn núi đá vôi lấp lửng, lưng chừng, đi qua những con núi cảm giác lành lạnh như mùa đông đang tràn về ngang đây vậy.

Đến chiều, chúng tôi đã về tới Hòa Bình, tôi và anh xế dừng chân ven đường ăn mía (Đoạn này người dân dựng bạt bán mía rất nhiều, ăn tại ruộng giá rẻ, sạch mà lại rất ngon), và nghỉ ngơi, anh bạn đi cùng tôi bảo sắp tới Hà Nội rồi chỉ cần đi một quảng nữa là tới Xuân Mai, chúng ta sẽ rẽ về hướng Hà Đông là tới Hà Nội rồi. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng, cảm giác gì đó rất lạ trong tôi mà không biết diễn tả như thế nào?

du-lich-phuot-xe-may

Nhưng….. Tôi và anh đã không đi theo kế hoạch vì một chút nhầm lẫn không hề nhỏ của anh, anh quên rẻ về hướng Hà Đông mà chạy thẳng về Sơn Tây. 7h tối, xe hết xăng, chúng tôi phải đẩy bộ hơn 1km vì gần đó không hề có 1 cây xăng lớn hay cây xăng lẻ nào, cả hai anh em phá lên cười, trời tối, lạnh chúng nhưng nụ cười của cả hai đã xua tan cái se lạnh và sự mệt mỏi. Chúng tôi phải nhờ đến sự trợ giúp của Google map và đi được 1 quảng thì biển chỉ dẫn Hà Nội còn hơn 50km mà cả hai anh em thấy giật mình, đi lùi về Xuân Mai cũng chừng đó mà tiến lên cũng chừng đó km, nên chúng tôi quyết định đi theo một con đường hoàn toàn khác.

Chúng tôi phải đi ngược khoảng tầm 10km sau đó hướng theo đại lộ Thăng Long để về Hà Nội, tôi bắt đầu thấy sợ, sợ hỏng xe, sợ hai anh em có chuyện gì nhưng rồi với kinh nghiệm “phượt” đường trường lâu năm của mình, anh xế liên tục nói chuyện để tôi quên đi là chúng tôi đang lạc đường và đói bụng.

Khi xe chúng tôi di chuyển về gần thành phố, anh Phong chỉ tay ra hiệu cho tôi biết thủ đô đang ở ngay trước mắt, những ánh điện sáng lấp lánh làm rực sáng một vùng trời, tôi thấy một niềm vui lan tỏa trong lòng, chen lấn hẳn nỗi sợ hãi, lo lắng và đói bụng. Về tới Hà Nội lúc này đã gần 9h tối, vậy là với khoảng cách 350km chúng tôi đã đi mất 14 tiếng đồng hồ mới tới nơi. Đây là một kỉ niệm lớn trong đời mà tôi chẳng thể nào quên được, và mỗi lần nhắc lại, cả hai vẫn phá lên cười, một nụ cười  đầy mãn nguyện của  “xế” và “ôm”.

 

The following two tabs change content below.

Phan Dương

Xin chào các bạn, mình là Dương Hun, mình rất đam mê dịch chuyển và yêu thích du lịch bụi. Đây là trang web do mình lập ra nhằm chia sẻ những thông tin về du lịch bụi, hy vọng nó sẽ giúp ích được nhiều cho các bạn. Nhớ ủng hộ bài viết của mình nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here